Thế nhưng, luồng linh áp đủ sức khiến người bình thường khiếp vía kia giáng xuống người Long Huyền lại như muối bỏ bể. Hắn thậm chí còn thong dong ngoáy tai, rồi đưa ngón tay lên thổi phù một cái.
"Chỉ thế thôi à?" Giọng Long Huyền mang theo vẻ khinh bỉ không thèm che giấu, "Vị... công tử đến cái tên cũng chả ai buồn nhớ này, chút bản lĩnh cỏn con ấy thì cất đi cho rồi, đừng ở đây làm trò cười cho thiên hạ nữa."
"Mày...!" Mặt Cố Phong thoắt cái đỏ gay như gan lợn, nỗi nhục nhã hòa lẫn cơn thịnh nộ làm gã mất hết lý trí, "Một con chó giữ cửa mà cũng dám lên mặt với ông à? Ông đây là người nhà họ Cố ở Đế Đô..."
"Nhà họ Cố?" Long Huyền ngắt lời gã, làm bộ ngẫm nghĩ rồi chợt vỡ lẽ, "À... chưa nghe bao giờ. Mấy gia tộc hạng nhất, hay thậm chí là top đầu ở Đế Đô có nhà nào họ Cố à? Sao tôi chả có tí ấn tượng nào nhỉ?"




